Chào mừng bạn ghé thăm tinnhac.com từ google. Tinnhac.comtrang thông tin âm nhạc hàng đầu Việt Nam. Trải nghiệm tinnhac.com ngày hôm nay để không bỏ lỡ những tin tức âm nhạc chuyên sâu và hấp dẫn nhất!

Rơi nước mắt trước bức thư tuyệt mệnh đầy dằn vặt của Jonghyun: 'Tôi hiểu rồi, tất cả đều là lỗi của tôi'

Bức thư chứa đầy những câu từ tự dày vò mình của Jonghyun đã khiến các fan không khỏi xót xa.

Đến thời điểm hiện tại, các fan của SHINee nói riêng và fan K-pop nói chung đều chưa hết sốc trước cái chết của nam ca sĩ tài năng Jonghyun

 

Jonghyun đã để lại một lá thư tuyệt mệnh đầy ám ảnh 

Nguyên nhân cái chết của Jonghyun cũng được khẳng định là do tự sát bằng khí than trong phòng kín. Trước khi đi đến quyết định tự tử, nam ca sĩ đã gửi một tin nhắn vĩnh biệt cho chị gái như một lời chào cuối cùng. Bạn bè và người thân cho biết Jonghyun đã chịu đựng rất nhiều áp lực công việc trong 5 năm gần đây. 

Mới đây, nữ ca sĩ Nine (Dear Cloud) đã đăng tải lá thư tuyệt mệnh của Jonghyun lên trang Instagram cá nhân. Được biết, chính Jonghyun là người đã yêu cầu cô gửi lá thư này đến cả thế giới. Nine tiết lộ Jonghyun đã chia sẻ những suy nghĩ sâu thẳm của mình, cô đã cảnh báo gia đình nam ca sĩ. Bức thư dài chứa đầy những câu từ dằn vặt và tuyệt vọng khiến nhiều người xót xa cho nam ca sĩ bạc mệnh:

Nguyên văn lá thư tạm dịch như sau:

"Con người tôi đã vụ vỡ từ bên trong. Sự đau khổ cứ từ từ gặm nhấm và cuối cùng bao trọn tôi. Tôi chẳng thể chống đỡ lại nó. Tôi ghét chính bản thân mình, chỉ có thể bám vào những mảnh kí ức đã tan vỡ. 
Dù tôi có cố gắng bỏ chạy hay gào thét thì cũng có ích gì đâu, không có ai trả lời tôi hết.

Nếu tôi không thể thoát khỏi cuộc sống ngột ngạt này, thì tốt nhất là nên tự chấm dứt nó thôi. Tôi tự hỏi rằng ai là người phải chịu trách nhiệm cho việc này đây? Chính là tôi. Là bản thân tôi. Tôi đã hoàn toàn cô độc.  

Nói rằng bạn muốn chấm dứt rất đơn giản nhưng để hiện thực hóa nó lại đâu phải vậy. Tôi đã tồn tại đến lúc này với tất cả những khó khăn này. Có thể bạn nghĩ tôi muốn bỏ đi và chạy trốn. Thực sự vậy. Tôi muốn trốn tránh khỏi bản thân mình, khỏi tất cả mọi người.

Họ đã từng hỏi tôi rằng nơi cậu đang tìm đến có ai ở đó vậy? Chỉ có mình tôi. Chỉ bản thân tôi. Và lại một lần nữa, chỉ một mình tôi. 
Mọi người đã hỏi vì sao tôi cứ liên tục đánh mất hồi ức của mình. Mọi người đã nói là do bản thân của cậu thôi. Tôi hiểu rồi, cuối cùng, tất cả đều là lỗi của tôi. Tôi đã từng hi vọng rằng sẽ có ai đó nhận ra điều này, nhưng đáng buồn, không ai biết tới cả. Vì người chưa từng gặp mặt tôi, dĩ nhiên không thể biết đến sự có mặt của tôi trên đời. 

Tôi tự hỏi vì sao con người lại sống? Chỉ là. Chỉ là vì mọi người cũng đang sống đó thôi. Nếu tôi hỏi vì sao con người ta lại chết? Tôi đoán vì họ đã quá mệt mỏi rồi. Tôi vồ cùng đau khổ và day dứt, tôi không thể biến nỗi khổ của mình thành hạnh phúc được. Nỗi đau mãi mãi chỉ là nỗi đau thôi.

Mọi người bảo tôi đừng tiếp tục như thế nữa. Tại sao? Tại sao tôi lại không thể giải thoát theo cách tôi muốn? Tất cả mọi người hãy nghĩ xem vì sao tôi lại đau khổ đi? Giờ thì tôi biết rồi, tôi chính là lý do. Tất cả đều là lỗi của tôi và tôi vô dụng như thế đấy.

Bác sĩ, đây là điều mà ngài muốn nghe phải không? Không đâu, tôi chẳng làm gì sai trái hết. Khi anh nói tất cả là do con người của tôi bằng giọng điệu nhẹ nhàng ấy, tôi đã nghĩ rằng "Làm bác sĩ thật quá dễ dàng". 
Có nhiều người còn khổ hơn tôi nhưng rồi họ vẫn sống tốt. Có nhiều người còn mềm yếu hơn tôi và họ vẫn bám trụ được. Họ nói tôi hãy sống, nhưng điều đó không dành cho tôi.

Những người còn sống, không có ai đau khổ hơn tôi đâu, cũng chẳng có ai yếu đuổi hơn tôi cả. Tôi đã cố gắng để tồn tại. Dù hỏi tôi thêm ngàn lần rằng vì sao tôi lại sống thì câu trả lời cũng chẳng phải vì tôi, mà là vì tất cả mọi ngươi.  

Tôi cũng muốn sống vì bản thân mình. Xin đừng bình phẩm gì khi mọi người không hiểu rõ chuyện. Tôi đã nói không ít lần vì sao tôi lại kiệt quệ như thế. Tôi không được phép cảm thấy mệt mỏi vì những chuyện như thế sao? Tôi cần phải làm cho câu chuyện của tôi sâu sắc hơn mới được sao? Tôi đã nói hết rồi mà. Nhưng mọi người đâu có lắng nghe.

Nếu có thể vượt qua những chuyện này thì không chỉ là những vết sẹo đâu. Có lẽ tôi không nên va chạm với thế giới này nữa. Có lẽ việc được biết đến trong thế giới này cũng là việc không nên. Đây là lý do mọi thứ trở nên vô cùng khó khăn với tôi. Vì tôi muốn va chạm, tôi muốn câu chuyện của mình được biết tới. Lý do tôi chọn con đường này. Thật nực cười.

Tôi đã rất dũng cảm để có thể cố gắng đến tận thời điểm này rồi. Một điều cuối tôi có thể nói. Xin hãy nói với tôi rằng tôi đã rất vất vả rồi. Rằng tôi đã làm rất tốt cho đến bây giờ rồi. Rằng tôi đã trải qua rất nhiều rồi. Cho dù bạn không thể mỉm cười khi để tôi ra đi, xin đừng đưa tiễn tôi trong tội lỗi. 
Tôi đã làm việc chăm chỉ rồi.
Tôi thật sự đã làm việc chăm chỉ.
Tạm biệt."