Chào mừng bạn ghé thăm tinnhac.com từ google. Tinnhac.comtrang thông tin âm nhạc hàng đầu Việt Nam. Trải nghiệm tinnhac.com ngày hôm nay để không bỏ lỡ những tin tức âm nhạc chuyên sâu và hấp dẫn nhất!

James Blake và sắc màu mới cho một Hạnh phúc (P1)

Suốt trong buổi trò chuyện, Blake đã vui vẻ chia sẻ những giây phút thoải mái mình đã trải qua trong phòng thu với những tài năng hàng đầu trong làng nhạc: Vernon, Kayne West, Drake, Vince Staples, Rick Rubin và cả Frank Ocean. Và phòng thu Shangri-La của Rubin ở Malibu này chính là nơi ra đời của một trong những phần hay nhất trong album mới nhất của anh “The Colour in Anything”.

James Blake đã có một buổi trò chuyện, về việc hợp tác với Frank Ocean trong album thứ ba của mình, về cuộc gặp muộn với Kayne West và về những nỗ lực thoát khỏi bóng tối trong quá khứ để trở thành một James Blake như hiện nay.

Rất dễ dàng để hiểu vì sao James Blake lại trở nên nổi tiếng. Trong sáu năm, từ khi James bắt đầu sự nghiệp của minhg với một hợp đồng thu âm chính thức, chàng nhạc sĩ trẻ người Anh này đã trở thành một bậc thầy trong phong cách âm nhạc “u sầu”. Chất giọng cao và thanh đặc trưng của James ban đầu được xuất hiện khá “khiêm tốn” trong các ca khúc electro đầy bí ẩn, sau này lại trở thành một dấu ấn không thể nhầm lẫn của anh với những sự “phù phép” bóp méo âm thanh như các âm reverb (âm vang) kết hợp với các âm thanh được số hóa khác tạo ra những nỗi cô đơn vô cùng ám ảnh – hoặc, nếu không muốn gọi đó là nỗi cô đơn thì có thể đặt cho nó bất kỳ cái tên gọi nào khác mà những người hâm mộ âm nhạc của James muốn. Sau hai album được đánh giác cực kỳ cao và phản hồi vô cùng tích cực từ cả dư luận lẫn giới chuyên môn – một giải Bạch Kim, một đề cử tại Brit Award năm 2014 và một đề cử cho giải Grammy lần thứ 56 cùng với hàng trăm tour diễn vòng quanh thế giới, James Blake được hiển nhiên trở thành “chàng ca sĩ u sầu ảm đạm nhất” trong lịch sử âm nhạc. Và gương mặt “lạnh như tiền” của anh lại càng “tô đậm” ý nghĩ mặc định đó trong tâm trí công chúng toàn thế giới.

Buổi trò chuyện bắt đầu vào một ngày giữa tháng tư, Blake ngồi đó trong ánh nắng chiều trong một quán ăn ở bến tàu Malibu. Mặc một chiếc áo sơ mi màu bạc hà với họa tiết hoa và những chú chim in chìm, ăn salad trộn và uống cà phê đã, nói vài câu bông đùa về đứa nhóc bàn bên – mọi thứ đều ánh lên vẻ thoải mái ở Blake. Nhìn vào vẻ ngoài đó có thể thấy dường như Blake đã thay đổi rất nhiều trong ba năm qua, kể từ lần gần nhất anh phát hành album “Overgrown” hồi năm 2013.

Ca khúc "Overgrown" của James Blake

Suốt trong buổi trò chuyện, Blake đã vui vẻ chia sẻ những giây phút thoải mái mình đã trải qua trong phòng thu với những tài năng hàng đầu trong làng nhạc: Vernon, Kayne West, Drake, Vince Staples, Rick Rubin và cả Frank Ocean. Và phòng thu Shangri-La của Rubin ở Malibu này chính là nơi ra đời của một trong những phần hay nhất trong album mới nhất của anh “The Colour in Anything”.

Blake nói đùa rằng album lần này là kết quả hoài thai của những năm tháng sống lành mạnh và làm việc hiệu quả nhất trong cuộc đời trưởng thành của mình. Và cũng trong cuộc phỏng vấn này, Blake cũng muốn trải lòng về những thay đổi của bản thân mà anh đã trải qua trong những năm qua.

“Đối với bản thu lần này, tôi quyết định mời thêm người hợp tác và giúp đỡ” – đó là lời Blake nói về album “The Colour oinAnything”. Nó cũng là lời lý giải cho việc việc xuất hiện ở tư cách khách mời của Vernon, việc hợp tác viết lời của Ocean và chịu trách nhiệm sản xuất của Rubin – dường như Blake đang “mở lòng” hơn và cởi bỏ bớt đi hình ảnh cô độc, ảm đạm của mình.

Album mới này vẫn giữ cách hòa âm đặc trưng phong cách của Blake – yếu tố tạo nên những liên tưởng về những mối quan hệ vụn gãy và hình ảnh cuộc sống trong kỷ nguyên hiện đại ngày nay. Chỉ có, Blake đã thêm vào những đoạn piano ascoustic ngẫu hứng để tăng thêm cảm xúc cho “The Colour in Anything”.

Sau khoảng thời gian gần như gắn kết cả cuộc đời với ánh đèn sân khấu, Blake đã nỗ lực để “sống như một người bình thường” – nghĩa là được soi chiếu những giá trị và cảm xúc bên trong của bản thân. Blake đã mất ba năm để vực bản thân khỏi những hố đen cảm xúc anh đã “đào sâu” ngay từ những ngày đầu khởi nghiệp.

Questions (Q): Bạn có thể chia sẻ về sự kết hợp của bạn với Beyoncé trong album “Lemonade” không?

James Blake (JB): Beyoncé đã đến phòng thu, và lúc đó tôi đang ngồi chơi đàn piano khi tôi gặp mặt chị ấy. Chị ấy rất đáng yêu. Khi chị ấy trình bày ý tưởng của mình, đột nhiên tôi nảy ra vài điều – và tôi chỉ đơn giản là tôn tạo lại những giai điệu của chị ấy. Ban đầu tôi đã hiểu nhầm ý của Beyoncé và đã thực hiện chúng một cách hoàn toàn khác theo ý của chị ấy. Nhưng rốt cuộc cũng không sao, bởi vì chị ấy rất thích những giai điệu mới và chúng tôi quyết định sẽ sử dụng bản phối của tôi. Bé con Blue Ivy cũng có mặt ở đó và cô bé đã hát theo ca khúc của chúng tôi – tôi cảm thấy rất thích thú vì cảm giác như đó là một lời khen tặng vậy. Bạn biết đó, trẻ con thì không bao giờ biết giả vời hay làm điều gì đại loại như vậy để vừa lòng ai cả.

Q: Vậy bạn có phải liên lạc trước với những người hỗ trợ dự án của Beyoncé và chờ đợi trước khi bạn bắt tay vào thực hiện ca khúc đó (với Bey) hay không?

JB: Cũng không tốn thời gian lâu như vậy. Chị ấy đang làm việc với những người cộng sự rất đáng yêu. Thành thật mà nói, khi hợp tác với những ca sĩ nổi tiếng như Beyoncé, thật sự rất khó để có thể liên lạc trực tiếp mà không thông qua những người trợ lý – bởi vì họ có quá nhiều việc, nên mới cần những người hỗ trợ mình. Tôi là người thích hợp tác theo kiểu truyền thống, nghĩa là tôi và bạn, cùng ngồi lại với nhau và làm việc trực tiếp. Ban đầu tôi có hơi lo lắng rằng mọi việc lần này sẽ không được như vậy nữa, rằng tôi phải làm việc với những bản thu trước đó của chị ấy và đối tượng mà tôi phải hợp tác là chúng, không phải Beyoncé. Nhưng cuối cùng, trò chuyện với chị ấy lại khiến tôi vô cung thoải mái và cảm thấy chị ấy là một nghệ sĩ vô cùng tuyệt vời – và cũng là một nhạc sĩ tài năng.

Q: Bạn có bao giờ mường tượng rằng ca khúc của mình sẽ nằm ở đâu trong album hoặc sẽ xuất hiện trong phần nào của bộ phim ca nhạc lần này của Beyoncé không?

JB: Không hẳn. Tôi đã khá ngạc nhiên với ca khúc của mình, và sự phối hợp hài hòa của chị ấy với tôi chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy. Lần đầu tiên tôi nghe nó, tôi đã “phát ớn lạnh”, thật đó. Và tôi cũng cảm thấy xúc động khi xem nó trong bộ phim ca nhạc của chị ấy  - khi nó vang lên ở phân cảnh những người mẹ ôm chặt tấm hình của những đứa con mình – những đứa con đã bị thiệt mạng trong một cuộc đàn áp bạo lực của cảnh sát. Tôi thật sự cảm thấy vinh hạnh (vì ca khúc này).

Q: Đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay có sắp đặt trước khi mà album của cả hai có ngày phát hành gần nhau như thế?

JB: Tôi không hề có ý định đó. Tôi cũng không biết ngày phát hành album của chị ấy. Nhưng thực sự, có lẽ đó là một sự “lên lịch” khá đẹp đó chứ (Cười).

Q: Bạn cảm thấy “The Colour in Anything” như thế nào, so với những sản phẩm trước của mình?

JB: Tôi cảm nhận nó là một sản phẩm đánh dấu sự thay đổi và trưởng thành rất nhiều của mình, thật sự vậy, bởi nó chứa đựng khá nhiều sự tiến bộ và tự phản chiếu (sự tự nhìn nhận, thay đổi để tốt hơn). Những mối quan hệ của tôi chính là chất xúc tác cho nhưng sự thay đổi đó. Ý tôi là, tôi sinh ra là con một, rồi đến năm 21 tuổi tôi trở thành người nổi tiếng – mọi người, kể cả gia đình sẽ chỉ chăm chú vào sự tiến bộ hàng ngày của bạn – đó là một dạng áp lực. Cho nên, mãi đến hôm nay, với album này, tôi mới có thể cảm thấy tôi nhận được những sự đồng cảm từ những người bên cạnh, và có thể đến gần hơn với mọi người.

(Còn tiếp)

C.H.U.O.T.I.S.M

(Nguồn: pitchfork.com)