Chào mừng bạn ghé thăm tinnhac.com từ google. Tinnhac.comtrang thông tin âm nhạc hàng đầu Việt Nam. Trải nghiệm tinnhac.com ngày hôm nay để không bỏ lỡ những tin tức âm nhạc chuyên sâu và hấp dẫn nhất!

Câu chuyện rùng rợn đằng sau những ca khúc 'liêu trai' của Vpop

Được lấy cảm hứng từ sự việc có thật ngoài đời thực hoặc những câu chuyện truyền miệng trong dân gian, loạt ca khúc dưới đây đủ khả năng khiến người xem rùng mình nếu biết được sự tình phía sau.

"Bắc Kim Thang"

"Bắc Kim Thang" là bài đồng dao mà gần như đứa trẻ nào ở Việt Nam cũng biết bởi ca từ đơn giản, dễ nhớ. Tại tập 2 của Rap Việt đã phát sóng vào tối 8/8 vừa qua, Ricky Star đã chọn "Bắc Kim Thang" để biến tấu thành bản rap cùng tên. 

Vẫn giữ tinh thần của bản gốc nhưng ở "Bắc Kim Thang" của Ricky Star, khán giả cảm nhận rõ sự rùng rợn, ma mị qua từng câu rap. Để tăng thêm tính kích thích về mặt thị giác, chàng rapper còn xuất hiện trong trang phục áo bà ba trắng, khăn rằn, tay cầm ngọn đèn dầu leo lét, đi kèm là hiệu ứng âm thanh, ánh sáng đậm tính "liêu trai" đến từ team làm nhạc SpaceSpeaker. 

"Bắc Kim Thang" - Ricky Star

Nói về câu chuyện đằng sau "Bắc Kim Thang", dân gian vẫn đang lưu truyền rất nhiều dị bản, tuy nhiên, một phiên bản được chia sẻ rộng rãi nhất có nội dung như sau: 

"Ngày xửa ngày xưa, ở một làng quê nọ, có hai người bạn làm nghề buôn bán cùng nhau. Một người đi soi đèn bắt ếch về đêm, còn anh kia thì chuyên đi bán dầu thắp đèn vào rạng sáng.

Nhà họ dựng trên một cù lao nhỏ ven sông, tách biệt với làng xóm, muốn đi vào chợ làng phải đi ngang một cây cầu khỉ vắt vẻo. Do hoàn cảnh đơn chiếc, nên hai anh cũng thân thiết với nhau.

Có lần vì mẹ già của anh bán ếch bệnh mà không có tiền chạy chữa nên qua đời, anh bán dầu liền bỏ tiền ra giúp đỡ ma chay mà không hề tính toán, vì thế mà anh bán ếch càng quý trọng tình bạn của anh bán dầu.

Một đêm nọ, trong lúc đi làm việc, anh bán ếch nghe tiếng kêu thảm thiết phát ra từ một cái bẫy trên đồng. Tính tò mò, anh lại mở ra coi thì phát hiện ra hai con chim le le và bìm bịp nằm trong bẫy, do chúng giành ăn với nhau mới bất cẩn rơi vào bẫy của con người.

Hai con chim ra sức năn nỉ anh bắt ếch mở bẫy tha cho mình, rồi hứa sẽ đền ơn báo đáp. Vốn là người có tính nhân từ, anh bán ếch cũng xuôi lòng rồi giải thoát cho chúng.

Vài ngày sau, hai con chim cùng bay đến nhà anh bán ếch để cảnh báo cho anh biết tai ương sắp đến. Chúng nghe được hai con ma da ở sông bàn với nhau rằng sẽ kéo chân anh bán dầu và anh bán ếch, cho hai anh chết, thế mạng cho chúng để chúng được đầu thai.

Vì hai con ma này chết đã lâu, nếu trong 7 ngày không bắt được người thay thế sẽ bị hồn phách tứ tán, không được đầu thai nữa. Thêm vào đó, ma da cũng chỉ có thể bắt hai anh khi trời vừa rạng sáng, lúc anh bán dầu ra chợ và lúc anh bán ếch về nhà, bởi vì khi mặt trời lên thì chúng không còn ma phép.

Ban đầu anh bán ếch đem cớ sự nói anh cho bán dầu nghe, khuyên anh nên ở nhà, nghỉ bán một tuần lễ, nhưng anh bán dầu lại không tin, cho rằng đấy là mê tín vớ vẩn, trên đời không có ma, quỷ.

Theo lời le le và bìm bịp, anh bán ếch viện cớ đến ngày cúng mẹ, gọi anh bán dầu qua nhà tiệc tùng ăn nhậu, chuốc cho anh say mèm đến mức sáng hôm sau không ra chợ bán được. Ngày kia lại lấy cớ sang nhà cảm ơn anh bán dầu đã giúp đỡ, lại bày tiệc ăn uống no say, trì hoãn việc đi ngang cây cầu kia.

Hôm ấy là ngày cuối cùng của thời hạn 7 ngày ma da bắt hồn, do say xỉn nhiều ngày liền nên anh bán ếch ngủ quên. Anh bán dầu sực tỉnh vào sáng sớm, nhận ra mình đã bỏ buôn bán mấy ngày liền bèn nhanh chóng quẩy hàng ra chợ.

Do bước vội vàng qua cầu khỉ cheo leo, lại bị bọn ma da biến phép cho cầu trơn trượt nên sẩy chân rơi xuống nước mà chết. Anh bán ếch vì tiếc thương bạn nhưng do còn sợ bọn ma da nên phải đợi hết một ngày sau mới dám vớt xác bạn lên mà làm ma chay.

Thấy ân nhân của mình đau lòng, le le và bìm bịp cũng bay đến, cất tiếng kêu thảm thiết như tiếng kèn trống đám ma để tiễn biệt một người chết oan".

Nguồn: Tiền Phong

Trước Ricky Star, Việt Nam từng sản xuất một bộ phim có tên "Bắc Kim Thang" hay Huỳnh Lập cũng có lần đã kể lại chuyện này trong tập 3 Ma da nhưng khi được chuyển thể từ bài đồng dao thành rap, nó vẫn khiến người nghe rùng mình kinh sợ, nhất là khi, đặc trưng của rap còn nằm ở ngôn từ giàu sức biểu cảm mà chàng rapper "4 mũ vàng" này đã sử dụng cực kì nhuần nhuyễn: "Tước đi ánh sáng, chú bán dầu rơi vào đêm tàn", "Kết cục người đi ngang qua đây chỉ để lại xác thịt - Mắt buồn, người ở lại làm chi giữa cuộc đời bất hạnh", "Ai chờ ai đến mười hai giờ đêm, tay chân lạnh toát nằm bên bờ kênh"...

"Nợ xương máu"

Đây là một sáng tác của nhạc sĩ Phạm Duy (1921 – 2013), được viết trong những năm đầu kháng chiến chống Pháp (1946), trong thời gian này, cố nhạc sĩ vào Nam để tham gia kháng chiến. Trong hồi ký của mình, nhạc sĩ Phạm Duy có kể lại: "Quân Pháp nắm được các con lộ thì tiến vào rừng làm những cuộc tảo thanh. Chúng tôi lùi dần từ Đất Đỏ, Xuyên Mộc lùi tới biên giới của ba tỉnh Biên Hoà - Bà Rịa - Phan Thiết và lên đóng quân ở trên núi Mây Tào. Bây giờ, chúng tôi lại từ đó lùi ra Mũi Né và theo dọc bờ biển lùi ra tới Phan Rang. Đội viên cứ chết dần mà quân số thì không được bổ sung gì cả.

Tôi chứng kiến những cái chết âm thầm và thảm khốc của các đồng đội. Những xác bạn, có những xác
đã mất đầu vì lính Pháp (chắc gốc Phi Châu) chặt cổ mang đi hay vì thú rừng tha đi, chỉ được vội vàng vùi
nông trong một khu rừng không tên không tuổi. Để không ai quên được những xác không đầu đó, tôi đã
soạn bài "Nợ xương máu". 

Đây là lý do mà trong bài hát mà nhạc sĩ Phạm Duy dùng để cảm thương cho những cái xác không đầu, không tên không tuổi, nằm chơ vơ lạnh lẽo giữa sa trường có những câu đủ khiến người khác ám ảnh như: "Ai nghe không sa trường lên tiếng hú/ Tiếng lầm than, những tiếng người đời quên/ Đi lang thang tiếng cười vang rú/ Xác không đầu nào kia?".

"Nợ xương máu" - Phạm Duy

"Đừng bỏ em một mình"

Tiếp tục là một ca khúc ma mị nữa của nhạc sĩ Phạm Duy, được phổ từ thơ của Minh Đức Hoài Trinh (1930 – 2017). 

Nói về bài thơ "Đừng bỏ em một mình", nữ thi sĩ từng chia sẻ:

"Sự kiện thúc đẩy tôi viết bài thơ này là do một hôm đi viếng viện bảo tàng Musée du Léon ở Pháp, tôi
thấy cái xác ướp khô của một người đàn bà tám, chín trăm năm về trước. Tôi chợt nghĩ đến con người
này thời xuân trẻ có mái tóc dài buông xuống lưng. Mớ tóc còn đó khá nguyên vẹn nhưng còn được bao
lâu? Tôi viết bài thơ này không phải là lời của một người con gái nói với một người con trai, mà là lời của
con người bé nhỏ nói với vũ trụ đứng trước mặt đại dương mông mênh. Theo tôi không có âm thanh nào
ghê rợn bằng âm thanh của búa nện trên đinh cùng nhịp điệu của tiếng cầu kinh. Phải thức suốt đêm
mới hiểu được sự buốt giá của vết chân lũ hồ tinh". 

"Đừng bỏ em một mình" - Phạm Duy.